Điều gì xảy ra lúc Sisters of Silence nhìn vào năng lượng Warp của Primarch Roboute Guilliman sau khi ông hồi sinh?

Trích đoạn từ tiểu thuyết Watchers of the Throne của Chris Wraight.

Điều gì xảy ra lúc Sisters of Silence nhìn vào năng lượng Warp của Primarch Roboute Guilliman sau khi ông hồi sinh? - Roboute Guilliman
Ảnh: Chân dung Tanau Aleyan và cảnh cô sát cánh cùng Shield-Captain Valerian.

Đoạn trích dưới đây là về Roboute Guilliman và Tanau Aleya, nữ tu sĩ của tổ chức Sister of Silence – Anathema Psykana (hay Null-Maiden) trong bộ truyện. Cô ấy có thái độ khinh thường đối với lãnh đạo Imperium và nhân loại nói chung vì cách họ đối xử một cách kỳ thị với tổ chức toàn các Pariah của cô ấy, tuy nhiên khi gặp Rouboute Guilliman, Tanau Aleya đã có một trải nghiệm hoàn toàn khác sau cuộc trò chuyện. Cô cũng có cái nhìn rất khác với vị Primarch.

Cuộc hội thoại này diễn ra khi Aleya bình phục sau sự kiện 13th Black Crusade (diễn ra năm 999.M41), Guilliman yêu cầu được gặp Aleya và buồn bã thông báo với cô ấy rằng nhiều người trên Terra muốn các Sisters of Silence rời khỏi Throne World. Những kẻ lãnh đạo của Imperium gièm pha và coi sự tồn tại của các Sister là một sự xấu hổ và muốn Aleya và các chị em của cô ấy được đưa ra chiến trường, để cút khỏi thế giới của họ. Guilliman từ chối làm như vậy và nói rằng các Sister là cần thiết để hỗ trợ Imperium.

Điều gì xảy ra lúc Sisters of Silence nhìn vào năng lượng Warp của Primarch Roboute Guilliman sau khi ông hồi sinh? - Roboute Guilliman
Chân dung Tanau Aleya, Knight-Centura of Sister of Silence.

Sau khi Aleya nói rằng cô ấy muốn phục vụ, Guilliman đồng ý và đưa ra hai yêu cầu. Đầu tiên là việc cô được vinh danh trong một buổi lễ lớn vì những hành động của mình trên Terra và Vorlese, cùng với những người tham gia xứng đáng khác. Thứ hai, Aleya đi đến Thành Somnus của Luna, nơi từng là căn cứ của Sisters of Silence từ lâu. Guilliman đã ra lệnh trả lại nó cho các chị em và yêu cầu Aleya hỗ trợ Sister-Commander mới của Somnus là Asurma xây dựng lại lực lượng ở đó.

Sau sự kiện này, đánh dấu một bước tiến lớn trong công cuộc khởi động Era Indomitus của Gulliman. Với sự sát cánh của lực lượng Sister of Silence sắp được Aleya và Arsuma xây dựng lại, Guilliman sẽ chỉ huy một cuộc thập tự chinh lớn chưa từ có kể từ thời Great Crusade, nhằm đánh bật Chaos khỏi những thế giới của loài người, giành lại nhiều tài nguyên và các hành tinh cho Đế chế. Bản thân Aleya được Guilliman phong là Knight-Centura và các Sister of Silence một lần nữa được trọng dụng.

Điều gì xảy ra lúc Sisters of Silence nhìn vào năng lượng Warp của Primarch Roboute Guilliman sau khi ông hồi sinh? - Roboute Guilliman
Full cảnh Aleya và Valerian chống lại bọn Cultist.

Sau đó ông ấy đến. Trong phòng của tôi. Không báo trước, không có người hộ tống, mặc áo choàng đơn giản và không mang theo bất kỳ thứ vũ khí nào có thể “nhìn thấy được”.

Tôi đã nhìn chằm chằm vào ông ấy rất lâu, theo một cách ngu ngốc.

“Thứ lỗi cho tôi, thưa nữ tu,” – ông ta nói và cúi đầu chào.

“Tôi có quá ít thời gian, và họ đặt lên vai tôi nhiều gánh nặng, quá nhiều thứ cấp bách, nhưng tôi phải nắm lấy cơ hội, khi tôi ở đây. Họ nói với tôi rằng cô đã khỏe mạnh trở lại.” – Guilliman nói.

Con người nhìn thấy gì khi họ nhìn thấy một Primarch? Tôi không biết. Có lẽ họ cảm nhận được những tia năng lượng Warp chảy qua huyết quản của vị Primarch ấy chăng. Có lẽ họ sẽ bị lóa mắt vì điều đó. Có thể họ sẽ bị sốc và rơi vào im lặng.

Cái tôi nhìn thấy một ông già, rất già nua. Không quan trọng là ông ấy có thể hình hoàn hảo như thế nào, và ông ấy mang trong mình tư thế cân bằng của một Space Marine, hay đôi mắt ông ấy rực lên với thứ ánh sáng trong trẻo và giá lạnh. Ông ấy vẫn là một con người đã già đến mức “cổ đại”. Da của ông có thể như là đá. Ông ta như không bị chạm vào bởi quy luật thời gian, như một thực thể đi chệch khỏi quỹ đạo quy định của nó và đẩy những tổn thương vào một cõi vô thực. Ông như bị tước đi ngọn lửa của linh hồn, như một cái lò cũ, từng bùng lên với ngọn lửa, nhưng bây giờ chỉ còn tiếng âm vang trong bóng tối.

Nếu tôi được sống trong thời của ông ấy, có lẽ tôi cũng vẫn sẽ có ấn tượng như vừa rồi. Hoặc có thể hàng thiên niên kỷ đã thay đổi ông ta, loại bỏ đi thứ đã từng khiến ông trở nên sống động, và chỉ để lại lớp vỏ khô cứng, thứ khiến ông trở nên mạnh mẽ hơn về mặt thể chất.

Nhưng ông ấy có một cái gì đó, tôi khẳng định là có. Thật khó để nhìn vào mắt ông ta. Bạn không thể cười khi nhìn vào một con người như vậy. Tôi ở đó, làm dấu thánh và nghiêng đầu kính cẩn.

“Họ muốn cô đi khỏi đây,” – Guilliman nói với tôi. Tôi nghi ngờ rằng ông có thể đã sử dụng battle-sign một cách dễ dàng vì ông ta hiểu nó, hoặc thậm chí là Thoughtmark, nhưng ông đã không làm như vậy. “Sự có mặt của cô gây ra nỗi khó chịu cho quá nhiều người. Họ muốn cô ra trận càng nhanh càng tốt, khuất tầm mắt họ, để họ không cảm nhận được cô.” – Ông ta nhìn thẳng vào tôi. Rất ít người đã từng làm điều đó*. “Tôi không muốn làm thế với cô. Kể cả khi Valoris không triệu hồi tất cả các cô trước đó, thì bây giờ tôi cũng sẽ tự mình đi tìm kiếm các cô. Chiến đấu là phần dễ dàng. Xây dựng – đó mới là thách thức.”

Tôi có thể biết được rằng ông ấy đang lướt qua một số lời đề nghị đã chuẩn bị sẵn trong đầu. Ông ấy đã không nói dối về áp lực công việc mà bản thân đang phải chịu đựng – chắc chắn rằng ngoài kia có một tá nơi trọng yếu cần sự hiện diện của ông.

“Tôi muốn phục vụ, tôi đã đồng ý.” – Điều đó, tôi thừa nhận bây giờ, có thể là một sai lầm.

“Tôi biết,” – Guilliman nói.

“Vì vậy, tôi đưa ra hai yêu cầu cho cô. Chúng là yêu cầu, không phải mệnh lệnh, vì chưa có cấu trúc lệnh chính thức nào cho các Sister of Silence. Đầu tiên là cô cho phép tôi tôn vinh cô một cách công khai. Tôi muốn nhắc nhở với cả thế giới này rằng có những người như cô luôn bảo vệ nó. Thứ hai là cô sẽ không đảm nhận vị trí đã được đề nghị trước đó mà thay vào đó là du hành đến Luna (Mặt Trăng). Tòa thành của Sisterhood vẫn còn đó, mặc dù tôi không biết nó ở trạng thái nào. Tôi đã chỉ định người chỉ huy một lần nữa đến đó để khôi phục nó, và tôi mong cô làm việc được hiệu quả nhất, cho chính cô. Cô nghĩ sao?” – Vị Primarch nói.

Mặt Trăng. Tôi thậm chí đã không để mắt đến ngôi nhà của tổ tiên chúng tôi kể từ khi trở lại Terra – đám mây độc hại bao phủ ở đây là vĩnh viễn, khiến chúng ta dễ dàng tưởng tượng rằng mặt trăng đơn giản là không còn ở đó nữa.

Tôi khẳng định rằng. Đó không phải là những gì tôi có trong đầu. Tôi ghét Terra, và muốn tránh xa nó, càng xa càng tốt, đó luôn là suy nghĩ hàng đầu của tôi. Tôi thậm chí còn tự hỏi liệu bằng cách nào đó, tôi có thể tìm được đường quay trở lại Arraissa, để xem liệu có thứ gì còn sót lại trong khu vực cũ của tôi hay không. Tuy nhiên, ông ta không hề ngốc, Guilliman. Nếu ông ta không phải là một người có thể đọc được suy nghĩ theo nghĩa đen, thì ông ta cũng đủ tinh tường để biết điều gì quan trọng đối với mọi người.

“Tôi không nghĩ là có bất kỳ lý do gì, hoặc tại sao, mà có thể để cho dòng dõi nữ tu sĩ của cô phải bị tuyệt diệt,” – ông nói. “Câu trả lời có thể không bao giờ được tìm thấy. Nhưng nếu còn bất kỳ manh mối nào, chúng sẽ ở đó, trong đống đổ nát của Somnus.”

Và đó là những gì đã xảy ra, tất nhiên. Ông ấy đang cho tôi cơ hội để khám phá câu trả lời cho những câu hỏi không có lời giải đáp. Và Somnus không hoàn toàn ở Terra, vì vậy câu chuyện này sẽ là một cái gì đó khác. Đối với tất cả những gì tôi biết, mọi thứ đã trở nên rất khác ở Luna. Tôi có thể tạo ra một sự thay đổi lớn hơn ở đó. Tôi có thể giúp đảm bảo rằng những sai lầm trong quá khứ không lặp lại.

Vì vậy, tôi đã nói đồng ý. Tôi đã đưa ra một cử chỉ đơn giản nhất để khẳng định, và ông ta coi đó có nghĩa là tôi đồng ý với cả hai yêu cầu của ông ta. Tuy nhiên, trên thực tế, tôi chỉ đồng ý với lời đề nghị thứ hai. Có lẽ vị Primarch đã hiểu sai câu trả lời của tôi, và việc tôi bị cuốn vào buổi lễ chết tiệt đó là một sai lầm thực sự của ông ấy. Nhưng tôi không nghĩ rằng ông đã mắc nhiều sai lầm, và khi tôi nhìn lại cuộc trò chuyện ngắn ngủi đó, điều khiến tôi khó chịu là cách ông ấy đã thao túng tôi một cách thành thạo.

Watchers of the Throne

Một chi tiết thực sự thú vị của việc này là cách Aleya nhìn thấy Guilliman, người là thực thể Warp nhưng vẫn rất trong sạch. Trong cuốn sách đầu tiên của Chris Wraight, Aleya nói về cách cô ấy cảm nhận daemon rất khác so với người bình thường – chúng là những sinh vật ghê tởm nhưng cô ấy miễn nhiễm với những hiệu ứng kinh hoàng, gây sợ hãi từ năng lượng Warp của chúng. Primarch vốn là một thực thể có năng lượng Warp và các Sister of Silence (vốn là các Pariah, tương tự như sát thủ Culexus) lại cảm thấy rất khác.

Thứ hai, các psyker, hoặc người sở hữu sức mạnh tâm linh to lớn, rất sợ đến gần hoặc nhìn thẳng vào một chiến binh Pariah bởi họ sẽ khó chịu hoặc đau đớn, hoặc cảm thấy như bị hút vào lỗ đen không đáy. Tuy nhiên, Guilliman đã nhìn thẳng vào mắt của Aleya mà không có chút trở ngại gì. Cuối cùng, có lẽ là cách mà Guilliman đã thao túng Aleya một cách rất dễ dàng chỉ bằng thái độ và lời nói, khiến cô làm theo điều ông muốn mặc dù nó đi ngược lại ý định của cô. Nói chung đây là một đoạn hội thoại thú vị.

error: Bạn không thể copy nội dung này!