Kỳ án Nhật Bản (Phần 2): ‘Sát thủ Otaku’ Tsutomu Miyazaki

Tsutomu Miyazaki được xem là một trong những tên tội phạm khét tiếng nhất Nhật Bản, hắn đã sát hại bốn nạn nhân ở Tokyo và tỉnh Saitama trong khoảng thời gian từ tháng 8 năm 1988 đến tháng 6 năm 1989 và được giới truyền thông Nhật Bản gọi với bí danh “Sát thủ Otaku“.

Tsutomu Miyazaki sau khi bị cảnh sát bắt.
Tsutomu Miyazaki sau khi bị cảnh sát bắt.

Sinh ra trong gia đình giàu có nhưng luôn bị bắt nạt

Tsutomu Miyazaki sinh ngày 21 tháng 8 năm 1962 tại Itsukaichi, Tokyo, là con trai cả trong một gia đình giàu có. Vì sinh non và mắc phải một dị tật bẩm sinh hiếm gặp khiến các khớp tay bị hợp nhất với nhau, Miyazaki không thể uốn cong cổ tay như người bình thường. Căn bệnh làm Miyazaki tủi thân và xấu hổ.

Gia đình Miyazaki điều hành một công ty in ấn báo chí trong khu vực và họ rất nổi tiếng ở Itsukaichi, ông nội và ông cố của Tsutomu Miyazaki cũng từng phục vụ trong hội đồng thị trấn. Do cha mẹ bận rộn, Miyazaki chủ yếu được nuôi dưỡng bởi ông nội và một người đàn ông bị thiểu năng trí tuệ mà gia đình thuê làm giúp việc.

Miyazaki bị bạn bè tẩy chay khi đi học tiểu học do dị tật của mình, và hậu quả là hắn sớm trở nên khép kín. Sau đó Miyazaki đã theo học trường trung học Meidai Nakano ở Nakano, một ngôi trường danh tiếng liên kết với Đại học Meiji và là một học sinh giỏi của lớp. Tuy nhiên, những điều tốt đẹp không kéo dài với Miyazaki.

Kết quả học tập của Miyazaki sụt giảm nghiêm trọng, chỉ xếp hạng 40/56 trong lớp và không được nhận vào Đại học Meiji theo thông lệ. Thay vì học tiếng Anh và trở thành giáo viên như dự định ban đầu, Miyazaki đã theo học một trường cao đẳng cơ sở ở địa phương để trở thành kỹ thuật viên nhiếp ảnh.

Vào giữa những năm 1980, Miyazaki đã chuyển về sống với cha mẹ ở Itsukaichi, ở chung phòng với chị gái. Mặc dù gia đình của Miyazaki có ảnh hưởng lớn tại địa phương, nhưng hắn ta không bày tỏ mong muốn được tiếp quản công ty in ấn vốn rất phát đạt của cha mình.

Suy sụp vì nhớ thương người ông quá cố

Về sau, khi đã gây án và bị cảnh sát bắt, Miyazaki đã nói rằng điều hắn ta thực sự khao khát là “được lắng nghe về những vấn đề của mình” nhưng cuối cùng đã tin rằng cha mẹ hắn vốn quan tâm đến vật chất hơn là tình cảm sẽ “không lắng nghe và bỏ qua” những khó khăn của hắn.

Miyzaki cũng nói rằng vào giai đoạn này trong cuộc đời hắn đã bắt đầu tính đến chuyện tự vẫn vì chán nản. Hắn ta cảm thấy bản thân chỉ nhận được sự ủng hộ từ ông nội, người thân thiết nhất với hắn. Trong khi đó Miyazaki lại bị hai cô em gái ruột từ mặt, hắt hủi.

Vào tháng 5 năm 1988, ông nội của Miyazaki qua đời, điều này khiến hắn trầm cảm và càng tự cô lập bản thân hơn. Trong một nỗ lực để “giữ lại thứ gì đó từ ông”, Tsutomu Miyazaki đã nuốt một phần tro của ông mình. Vài tuần sau, Miyazaki đã nhìn trộm em gái và trở nên hung hăng cô khi cô bảo hắn rời đi.

Khi mẹ Miyazaki biết được sự việc và yêu cầu hắn dành nhiều thời gian hơn để làm việc và bớt xem những cuốn băng đồi trụy đi thì hắn cũng đã hành hung bà. Đây là lúc Tsutomu Miyazaki bắt đầu mắc chứng trầm cảm nặng hơn và sức khỏe tinh thần của hắn ngày càng sa sút.

Một trong những tên tội phạm tàn nhẫn nhất Nhật Bản

Trong khoảng thời gian từ tháng 8 năm 1988 đến tháng 6 năm 1989, Miyazaki đã sát hại 4 nạn nhân. Những tội ác này trước khi Miyazaki bị bắt được đặt tên là “vụ án mạng những cô gái”. Sau đó, cảnh sát gọi đây là “những vụ sát nhân hàng loạt ở Tokyo và Saitama”, khiến cả khu vực Saitama hoảng hốt vì nơi đây vốn có rất ít tội ác xảy ra trong quá khứ.

Vào ngày 22 tháng 8 năm 1988, một ngày sau sinh nhật lần thứ 26 của Miyazaki, Mari Konno, đã biến mất khi đang chơi ở nhà một người bạn. Sau những nỗ lực tìm kiếm cô không thành, cha của Konno đã liên lạc với cảnh sát. Trong khi đó Miyazaki đã dẫn Konno vào chiếc xe Nissan Langley màu đen của mình, lái về phía Tây Tokyo và đậu dưới cây cầu trong khu vực có nhiều cây cối. Ở đó, Miyazaki đã ngồi cạnh Konno trong nửa giờ trước khi hại cô.

Hắn ta để Konno lại trên những ngọn đồi gần nhà, sau đó quay lại để lấy những gì còn lại của Konno để cất trong tủ của mình. Miyazaki hỏa thiêu những mảnh xương cốt còn lại của Konno trong lò, nghiền thành bột và gửi chúng cho gia đình cô trong một chiếc hộp.

Hắn cũng gửi cho gia đình nạn nhân một số chiếc răng, ảnh quần áo của cô và một tấm bưu thiếp có nội dung: “Mari. Đã bị thiêu hủy. Xương. Điều tra. Bằng chứng.” Những gì còn lại của Konno được tìm thấy trong tủ của Miyazaki sau khi hắn bị cảnh sát bắt gần một năm sau đó.

Vào ngày 3 tháng 10 năm 1988, Miyazaki bắt cóc Masami Yoshizawa, khi đang lái xe dọc theo một con đường nông thôn. Anh ta đã đề nghị chở Yoshizawa đi một chuyến và nạn nhân chấp nhận, sau đó hắn chở cô đến chính nơi đã hại Konno và thực hiện hành vi tương tự như hắn đã làm với nạn nhân trước.

Hai tháng sau, vào ngày 12 tháng 12 năm 1988, Miyazaki bắt Erika Namba, khi nạn nhân đang trở về nhà từ nhà một người bạn. Miyazaki đã ép Namba lên xe của hắn và lái đến một bãi đậu xe ở Naguri, nơi hắn bắt nạn nhân cởi bỏ trang phục ở ghế sau và bắt đầu chụp ảnh.

Miyazaki sau đó hại Namba, trói tay và chân sau lưng, dùng ga trải giường phủ lên người và đặt vào cốp xe. Hắn vứt bỏ quần áo của Namba trong một khu vực nhiều cây cối và để cô ở bãi đậu xe liền kề, nơi mà cảnh sát phát hiện thi thể nạn nhân 3 ngày sau đó.

Vào ngày 20 tháng 12, gia đình của Namba nhận được một tấm bưu thiếp do Miyazaki gửi với một thông điệp được ghép lại bằng những từ được cắt ra từ tạp chí: “Erika. Lạnh. Ho. Cổ họng. Hãy yên nghỉ. Chết.” Vào ngày 6 tháng 6 năm 1989, Miyazaki tiếp tục hại người, là Ayako Nomoto.

Ban đầu, hắn thuyết phục nạn nhân cho phép hắn chụp ảnh. Sau đó, hắn dẫn Nomoto vào xe của mình và tấn công, phủ lên cô một tấm ga trải giường và đặt cô vào cốp xe của mình. Miyazaki đưa Nomoto vào căn hộ và dành hai ngày tiếp theo để thực hiện các hành vi xâm phạm, chụp ảnh và quay video nạn nhân ở nhiều tư thế khác nhau.

Khi nạn nhân bắt đầu phân hủy, Miyazaki đã phân nó ra, bỏ lại trong một nghĩa trang và trên những ngọn đồi gần đó. Lo sợ rằng cảnh sát sẽ tìm thấy Nomoto, Miyazaki quay trở lại nghĩa trang và những ngọn đồi hai tuần sau đó và mang hài cốt trở về căn hộ để giấu chúng trong tủ quần áo.

Bị bắt giữ và gây ra khủng hoảng “sát nhân Otaku”

Vào ngày 23 tháng 7 năm 1989, Miyazaki nhìn thấy hai chị em nọ đang chơi trong một công viên ở Hachiōji và tìm cách tách đứa em gái khỏi người chị lớn hơn. Trong khi đang chụp ảnh cô em gái nhỏ (đã bị hắn thuyết phục cởi đồ) thì hắn bị cha của nạn nhân bắt gặp, ông ấy đã tấn công Miyazaki nhưng không thể kiềm chế hắn ta.

Sau khi chạy trốn, Miyazaki quay trở lại công viên để lấy xe của mình, hắn bị cảnh sát bắt giữ vì cuộc gọi báo án bởi cha của hai chị em nọ. Cảnh sát khám xét khẩn cấp ngôi nhà gỗ hai phòng của Miyazaki phát hiện ra 5.763 băng video, một số chứa các bộ phim anime và phim kinh dị slasher (sau này được hắn dùng để biện minh cho lý do phạm tội).

Số băng đĩa tìm thấy trong nhà của Tsutomu Miyazaki.

Xen kẽ trong số băng đó là những đoạn ghi hình và hình ảnh các nạn nhân. Miyazaki cũng được cho là một fan hâm mộ phim kinh dị, bởi hắn có một bộ sưu tập rất nhiều phim thể loại này. Hắn luôn giữ thái độ bình tĩnh và hợp tác trong suốt quá trình xét xử, đồng thời tỏ ra thờ ơ với việc bị bắt.

Cảnh sát công bố tội ác của Miyazaki dẫn đến việc truyền thông Nhật Bản gọi hắn là “sát nhân Otaku”. Nhiều tờ báo cho rằng Miyazaki đã rút lui vào thế giới truyện tranh giả tưởng do quá trình bị cha mẹ và gia đình bỏ bê từ bé. Keigo Okonogi, một nhà phân tâm học tại Đại học Quốc tế Tokyo, nói với Shūkan Post rằng:

Mối nguy hiểm của việc cả một thế hệ thanh thiếu niên, những người thậm chí không có được mối quan hệ hai hoặc ba chiều chính yếu nhất giữa họ với mẹ và cha của họ, và những người không thể thoát khỏi thế giới tưởng tượng của video và manga với thế giới thực, hiện đang rất nghiêm trọng.

Phiên tòa xét xử và án tử hình của Tsutomu Miyazaki

Phiên tòa xét xử Miyazaki bắt đầu vào ngày 30 tháng 3 năm 1990. Hắn thường nói những điều vô nghĩa, đổ lỗi cho hành động của mình là do “Rat Man” – một nhân cách khác đã buộc hắn phải phạm tội. Hắn đã dành thời gian trong phiên tòa để vẽ hình “Rat Man”.

Cha của Miyazaki từ chối trả tiền bảo lãnh cho con trai và tự vẫn vì buồn tủi vào năm 1994. Phiên tòa xét xử Miyazaki kéo dài 7 năm, tập trung vào trạng thái tinh thần của hắn vào thời điểm xảy ra án mạng. Theo luật pháp Nhật Bản, những người có đầu óc không sáng suốt sẽ không bị trừng phạt, và những người có trí óc yếu ớt được giảm án.

Ba nhóm chuyên gia tâm thần học do tòa án chỉ định đã đưa ra kết luận khác nhau về khả năng phân biệt đúng sai của Miyazaki. Hai nhóm xác định hắn ta là người có trí óc yếu ớt, một nhóm kết luận rằng hắn bị tâm thần phân liệt hoặc mắc chứng rối loạn đa nhân cách, nhưng vẫn đủ để chịu trách nhiệm cho hành vi tội phạm.

Tòa án quận Tokyo đánh giá Miyazaki nhận thức được mức độ và hậu quả do tội ác của mình và phải chịu trách nhiệm. Hắn bị kết án tử hình vào ngày 14 tháng 4 năm 1997. Bản án tử hình của hắn đã được cả Tòa án Tối cao Tokyo phê chuẩn vào ngày 28 tháng 6 năm 2001 và Tòa án Tư pháp Tối cao phê chuẩn vào ngày 17 tháng 1 năm 2006.

Bộ trưởng Bộ Tư pháp Kunio Hatoyama đã ký lệnh tử hình Miyazaki vào ngày 17 tháng 6 năm 2008 và hắn bị treo cổ tại Nhà giam Tokyo cùng ngày hôm đó. Trước khi chết, Miyazaki vẫn mô tả những vụ sát nhân hàng loạt của mình là một “hành động nhân từ”.

(Đọc thêm các bài viết thuộc series “Kỳ Án Nhật Bản“)

error: You are not allowed to copy this page, Thank you!